Tưởng Hiểu Hà bực dọc, dứt khoát dời mắt kiễng chân ngó vào trong quán.
Bếp lửa bật to xào nấu, lò than kêu ù ù, nhưng ánh mắt cô không sao xuyên qua được bức vách ngăn để nhìn thấy động tác của Tống Minh Du.
Chỉ ngửi thấy từ bên trong bay ra một mùi thơm nức mũi, gió thổi qua, dường như toàn bộ khoang mũi đều tràn ngập mùi thức ăn... Cũng chẳng biết là dùng gia vị gì mà càng xào càng thơm, cứ như có cái móc câu móc lấy con sâu ham ăn trong bụng, khiến người ta không nỡ rời bước.
Từ Tư Thành từ nhỏ đã được Tưởng Hiểu Hà nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa, mẹ không cho ăn, cậu bé bĩu môi chực khóc: "Mẹ, con đói!"
Không đói sao được, Tưởng Hiểu Hà vì tiết kiệm tiền nên sáng ra cả nhà chỉ ăn cháo trắng với dưa muối, đến tầm trưa thế này không đói mới là lạ.
Tưởng Hiểu Hà vốn sĩ diện, cứ cảm giác có người đang xì xào bàn tán sau lưng bảo cô làm mẹ mà không hào phóng, đưa tay định kéo con đi, nhưng lại không chịu nổi Từ Tư Thành mè nheo liên tục: "Mẹ, con chưa bao giờ được đi ăn tiệm, con chỉ ăn một bữa thôi, một bữa không được sao?"
Người mà đ.á.n.h ba gậy cũng không đ.á.n.h ra được một cái rắm như Từ Vĩ Khang lúc này cũng mở miệng: "Thôi, đến cũng đến rồi, cứ cho thằng Tư Thành ăn chút đi."
"Đắt lắm đấy!" Tưởng Hiểu Hà nhìn tấm bảng đen ở cửa, nhưng trong lòng lại có chút ngọt ngào vi diệu, đây là lần đầu tiên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tiem-com-nho-trong-ngo-hem-thap-nien/5223082/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.