Sau đó nàng không khỏi kinh ngạc.
Nhà người khác đều là mỗi đứa trẻ một cái, thậm chí có hàng xóm thông cảm nàng một mình nuôi em không dễ dàng, nhất quyết không nhận, mãi mới chịu nhận một cái rồi chia cho mấy đứa trẻ mỗi đứa một mẩu.
Duy chỉ có nhà Tưởng Hiểu Hà, hai cái kẹo mỡ heo đều chui tọt vào mồm cậu con trai út, cô con gái lớn chẳng được miếng nào.
Lâm Hương nghe xong lắc đầu ngao ngán. Nhà cô nằm giữa hai nhà, một đầu giáp chị em Tống gia, đầu kia giáp nhà Tưởng Hiểu Hà. Lúc Tống Minh Du mang kẹo sang, Lâm Hương nhất quyết từ chối, cuối cùng không lay chuyển được mới nhận hai cái, nhưng Trần Cảnh Hành lại nhường hết cho em gái.
Cô cũng chẳng ngờ Tưởng Hiểu Hà lại vô tư đến mức vô tâm như vậy. Dù sao thì Từ Nghiên cũng chỉ là một cô bé mười mấy tuổi, có cái kẹo thôi mà, cần gì phải thế? Tống Minh Du cũng thấy không đáng.
Một bên là tự nguyện nhường nhịn, một bên là do mẹ thiên vị, ấn tượng đầu tiên của Tống Minh Du về cô Tưởng này ít nhiều bị ảnh hưởng. Nhưng lúc này, mỗi người đi qua đều có thể là khách hàng tiềm năng của quán, người ta hỏi thì nàng cũng cười đáp lại.
"Vâng ạ, cuối tuần này mọi người được nghỉ là em mở hàng luôn."
Tưởng Hiểu Hà bước tới vài bước, vươn cổ ngó vào trong quán: "Định bán cơm món xào, hay là cháo bánh bao, màn thầu sữa đậu nành thế? Có kiếm được tiền không đấy?"
Bán cơm món xào thì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tiem-com-nho-trong-ngo-hem-thap-nien/5223077/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.