Tống Minh Du biết anh có ý tốt, gật đầu đồng ý.
Ánh Trăng Dẫn Lối
"Vâng ạ."
Thịnh Lăng Đông lái chiếc xe ba gác kêu sòng sọc quay lại sân nhỏ, trong kho không có ai. Anh nhìn quanh bốn phía, cái tiệm cơm nhỏ của Tống Minh Du được dọn dẹp sạch sẽ gọn gàng ít nhiều đã tác động đến anh. Giờ nhìn lại cái kho nhỏ này chỗ nào cũng bừa bộn đến phát khiếp, chẳng thể nào nhìn lọt mắt được.
Anh xắn tay áo, dứt khoát nhân cơ hội này dọn dẹp một trận, phân loại và sắp xếp lại đống đồ gom nhặt từ khắp nơi về —— tuy rằng với tốc độ buôn đi bán lại của họ, chẳng mấy chốc chỗ này lại bừa bộn như cũ, nhưng ít nhất hiện tại nhìn cũng thoáng đãng hơn hẳn.
Không lâu sau Nghiêm Hồng Phi cũng quay lại, chưa vào cửa đã báo cáo tình hình, giọng điệu có vài phần ủ rũ: "Hôm nay không đẩy được bao nhiêu hàng đi cả. Vốn dĩ đang thuận lợi, kết quả không biết có phải ai đồn chuyện mấy thằng ranh con kia không mà Đội bảo vệ lại mò tới."
"Tôi đoán được rồi, không sao đâu." Thịnh Lăng Đông không để bụng, "Người không bị bắt đi là được rồi, Đội bảo vệ cũng là làm việc theo quy trình thôi, nếu họ không đến thì chẳng hóa ra kỷ luật trong xưởng nát bét à."
Nghiêm Hồng Phi ừ một tiếng, nhìn Thịnh Lăng Đông rửa sạch tay trong chậu nước, lau khô, rồi ngồi xuống bên bàn, vuốt phẳng từng tờ tiền hào lẻ.
Dù hai người quen biết nhau đã lâu, trong lòng anh ta vẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tiem-com-nho-trong-ngo-hem-thap-nien/5223074/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.