"Mấy nhà máy đó làm ăn không tốt, lúc không có tiền trả lương thì lấy sản phẩm ra gán nợ cho công nhân viên chức. Mấy thứ này lại chẳng đổi được ra lương thực, nên công nhân đành mang ra bán rẻ để lấy tiền mặt." Thịnh Lăng Đông nói, "Cô chưa thấy đâu, có những con phố người ta trải chiếu bày bán la liệt bát đĩa thế này, giá rẻ như cho ấy mà."
Anh nói năng thẳng thắn không chút giấu giếm, Tống Minh Du tò mò hỏi: "Anh nói hết cho tôi biết thế này, không sợ tôi ép giá anh, hoặc đổi ý không mua nữa à?"
Thịnh Lăng Đông cười cười: "Làm ăn quan trọng nhất là chữ tín, giấu giếm chẳng hay ho gì. Nếu vì chuyện này mà không mua bán được thì thôi, coi như không có duyên vậy."
Lúc nói câu này thần sắc anh thản nhiên, ánh mắt trong veo. Tống Minh Du lại có thêm vài phần thiện cảm với anh. Giá mà Thịnh Lăng Đông báo cho nàng cũng không cao, buôn bán thì cũng phải cho người ta kiếm chút lời chứ.
Không ngờ Thịnh Lăng Đông còn bồi thêm một câu: "Nếu cô chịu mua hết chỗ này, tôi có thể giảm giá thêm chút nữa, lại còn giao hàng tận nhà cho cô."
Lại còn giảm giá nữa, thế thì đúng là rẻ như giá gốc rồi. Phải biết là Nam Thành không có mấy nhà máy sản xuất đồ này, công nghiệp địa phương chủ yếu là sắt thép, dệt may. Nếu không gặp được Thịnh Lăng Đông, nàng khó mà tìm được bộ đồ ăn chất lượng đồng bộ thế này... trừ phi nàng tự mình nghĩ cách đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tiem-com-nho-trong-ngo-hem-thap-nien/5223072/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.