Lão Vương, đội trưởng đội thi công, không định chiều theo nàng nữa: "Tống Minh Du, nhà đã phân cho cô, cô muốn đập tường chúng tôi cũng đập cho rồi, giờ cô lại muốn cơi nới ra ngoài một mét... Cô định được đằng chân lân đằng đầu đấy à?"
"Chú Vương, đây là yêu cầu hợp lý, không phải được đằng chân lân đằng đầu." Tống Minh Du bình tĩnh phản bác, "Tất cả các cửa hàng trên con phố trước cổng Xưởng Dệt đều thống nhất cơi nới ra ngoài một mét, có nhà còn lấn ra một mét hai, cháu chỉ yêu cầu được làm giống như họ thôi."
"Giống là giống thế nào?" Lão Vương cáu kỉnh, "Nhà người ta là hoàn cảnh thế nào, còn cô là hoàn cảnh thế nào?"
Tống Minh Du nhìn chằm chằm ông ta, đột nhiên bật cười: "Cháu là con em cán bộ công nhân viên Xưởng Dệt, cha mẹ cháu cống hiến cần cù chăm chỉ cho xưởng hơn hai mươi năm, cha cháu năm nào cũng là lao động tiên tiến, mẹ cháu là 'Cờ đỏ mùng 8 tháng 3', là chiến sĩ thi đua... Chú cảm thấy cháu là hoàn cảnh thế nào?"
Lão Vương tê rần cả da đầu, lời này làm sao mà đỡ được. Ông ta đâu thể nói cha mẹ Tống Minh Du có vấn đề, người ta làm việc đàng hoàng cống hiến cả đời cho xưởng, lại còn là chiến sĩ thi đua, về tình hay về lý, người của phòng quản lý nhà đất cũng không dám hé răng nói bậy.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Bị chặn họng một cú, ông ta nghĩ lại rồi tìm một cái cớ khác: "Nếu cô cơi nới ra ngoài, thì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tiem-com-nho-trong-ngo-hem-thap-nien/5218526/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.