"Đánh nhau á?" Hai vợ chồng nhìn nhau.
Trần Niệm Gia bắt chước giọng điệu của đứa trẻ kia: "'Tống Ngôn Xuyên, chị mày là đồ du thủ du thực, đồ lêu lổng, hai chị em mày là đồ mồ côi không ai thèm'... Thế là Tống Ngôn Xuyên đ.ấ.m bạn kia chảy m.á.u mũi."
Lâm Hương và chồng liếc nhìn nhau, cô bỏ việc nhà đang làm dở xuống, đi tới ngồi bên cạnh con gái: "Niệm Gia, sao con nhớ rõ thế?"
Trần Niệm Gia có chút tủi thân: "Con không cố ý nhớ đâu, là trong lớp có bạn cứ hay học theo lời người kia nói, nên Tống Ngôn Xuyên thường xuyên đ.á.n.h nhau với các bạn ấy."
Lâm Hương nhíu mày, Trần Kế Khai không vui nói: "Học thói ngồi lê đôi mách của ai không biết, thầy giáo cũng không quản sao... Lâm Hương, mai em đến trường nói chuyện với thầy giáo một chút đi, không thì chuyển mấy học sinh đó sang lớp khác, ảnh hưởng đến việc học của Niệm Gia thì sao được!"
Trong lòng Lâm Hương cũng có cùng suy nghĩ, cô ừ một tiếng, xoa đầu con gái: "Các bạn làm như vậy là không đúng. Niệm Gia ngoan, không được học theo các bạn, cũng không được đ.á.n.h nhau, có chuyện gì về nhà nói cho bố mẹ biết."
Trần Niệm Gia ngoan ngoãn gật đầu. Lúc này Lâm Hương mới thở phào nhẹ nhõm, may mắn con gái cô luôn hiểu chuyện ngoan ngoãn. Nghĩ nghĩ, cô lại dặn dò con gái: "Nếu lại có người nói những lời đó với Tống Ngôn Xuyên, con cũng về mách bố mẹ nhé, được không?"
"Vâng, con biết rồi ạ."
"Niệm Gia ngoan lắm."
......
Trong khi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tiem-com-nho-trong-ngo-hem-thap-nien/5218524/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.