Thấy cô đầy đầu mồ hôi, Tống Minh Du vội vàng cảm ơn: "Dạ, cảm ơn chị Lâm, làm phiền chị quá!"
Lâm Hương cười cười, quay trở về sân nhà mình.
Chỉ qua vài lần chạy đi chạy lại như vậy, trong lòng Tống Minh Du, Lâm Hương lập tức từ người lạ nhảy cóc qua mức hàng xóm, trở thành hàng xóm tốt, mà còn là một người hàng xóm cực kỳ tốt bụng.
Quan hệ tốt như vậy, nàng muốn cảm ơn đối phương t.ử tế một chút, nhưng ngặt nỗi túi táo cuối cùng vừa nãy đã biếu chú Trương đến giúp chuyển nhà rồi...
Bên nhà hàng xóm vang lên tiếng trẻ con nói chuyện. Tống Minh Du nhìn qua lỗ hổng trên tường rào, lờ mờ thấy bên kia có hai đứa nhóc mặc áo bông đang vây quanh Lâm Hương. Có vẻ đó là hai đứa con của cô ấy, không biết Lâm Hương dỗ dành bọn trẻ cái gì mà hai đứa vui vẻ đi theo mẹ vào trong nhà.
Nhà cửa đã dọn dẹp hòm hòm, trên sàn nhà và đồ đạc vẫn còn lớp bụi, nhưng ghế đẩu ghế gấp đều đã dọn vào, tạm thời có chỗ ngồi. Tống Minh Du nghĩ nghĩ, dặn dò Tống Ngôn Xuyên đừng chạy lung tung, còn mình thì xắn tay áo đi vào bếp.
Nàng không có bản lĩnh gì khác, chỉ có mỗi tay nghề nấu nướng ai ăn cũng khen ngon. Cái chỗ tuyệt nhất của căn nhà mới này chính là nàng có một gian bếp riêng.
Cho dù lúc này vẫn còn dùng bếp lò than tổ ong, việc thái đồ ăn cũng chỉ có thể xoay người thao tác trên một chiếc bàn nhỏ, nhưng nàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tiem-com-nho-trong-ngo-hem-thap-nien/5218519/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.