"Đây là đậu hũ của cô này,."
Bạch Thường rất nhanh bưng ra một mâm đậu hũ , bày ở trên bàn.
Món ăn này vừa lên đến, Hác Đại Lực cùng cô gái kia trợn hết mắt lên rồi.
Thơm quá, thật sự là quá con mẹ nó thơm a!
Khác hẳn với những món Đậu Hũ khác, món Đậu Hủ này màu sắc vàng nhạt, bên trong lại rải vài củ tỏi tươi, ở trong khay màu lục xanh thẳm, phảng phất như vừa mới hái.
Phía trên trái là vài miếng thịt trâu, đỏ mê người, khối viên tròn, mùi thơm xông vào mũi.
Dùng muỗng múc thử miếng đậu hủ này vào miệng, sắc mặt cô gái liền lập tức thay đổi.
Đây quả thực là món Đậu Hủ cực phẩm!
Cô gái đó chỉ ăn một miếng, cả người giống như say mê, không nhịn được phát ra thật thấp rên rỉ.
"A. . . Thật là ngon. . ."
"Anh nói này, em có thể chừa lại một chút cho anh không?. . ."
Cô gái kia cũng không để ý hắn, gió cuốn mây tan liền ăn hết một chén cơm, ăn sạch một mâm lớn Ma Bà Đậu Hủ.
Hác Đại Lực trợn mắt hốc mồm, Bạch Thường cười không nói, hai người cùng đưa ánh mắt cùng nhìn cô ấy.
"A. . . Quá đã. . ."
Nữ nhân quyến luyến không thôi để đũa xuống, lúc này mới thở dài cho hả giận, gương mặt thỏa mãn.
"Không ngờ Bà Đậu Hủ, có thể cho ta thêm một phần không?"
Nữ nhân làm ra biểu tình của tiểu hài tử thỉnh cầu thức ăn ngon, Bạch Thường cười lắc đầu một cái nói: " Xin lỗi, nơi này của tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tiem-an-cua-quy/95334/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.