Thân thể con người có tam hồn, gọi là Thiên Hồn, Địa Hồn và Nhân Hồn, hay còn được gọi là Chủ Hồn, Giác Hồn và Sinh Hồn.
Ở trong sách Đạo kinh có nói, thế gian vạn vật, cỏ cây chỉ có một hồn là Sinh Hồn, chỉ biết sinh sôi, không biết vui khổ, oán giận tình thù.
Các loài chim và muông thú thì có hai Hồn, một là Sinh hồn, biết sinh trưởng biết đi đi lại lại, hai là Giác Hồn, cho nên cũng biết đau đớn vui vẻ, thấy nguy hiểm mà tránh, biết yêu cầu, biết ấm no, biết nhớ ân hay trả thù.
Bởi vì vạn vật sinh trưởng, đều có tam hồn, đầu hướng lên trời, cho nên con người có ba hồn bảy vía, biết phân biệt thiện ác, thiên địa đại đạo chính là như vậy.
Nói thẳng ra, Sinh Hồn chính là cái quan trọng nhất của sinh mạng, cũng chỉ người sống mới có hồn phách, hoặc là linh hồn của người chết. Một khi Sinh Hồn rời khỏi thân thể, thì người này sớm muộn cũng chết.
Tuy nhiên khi nhìn tình trạng Khâu Tiểu Điệp bây giờ, tạm thời sẽ không có việc gì.
Bạch Thường thở phào nhẹ nhõm nói: "Đây là một nơi cô không nên tới đâu, nhưng mà cô yên tâm, tôi sẽ dẫn cô rời khỏi đây. Tuy nhiên có chuyện cô phải nói cho tôi biết đó... Ngày hôm qua ở bên ngoài nhà của cô, tại sao cô lại nói tôi vô sỉ với cô?"
"Bởi vì..... bởi vì tôi không muốn để cho anh ta thấy tôi cùng đi với anh..."
Bạch Thường thiếu chút nữa thì hộc máu, đây là cái lý do con mẹ gì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tiem-an-cua-quy/1839291/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.