Editor: Trang Lyn
Đáy lòng Tiêu Tiệp vui mừng, còn muốn thêm, đã bị anh ôm lấy, đi lên tầng.
Kinh hãi, "Anh muốn làm gì?"
"Làm chuyện muốn làm." Tịch Âu Minh khẽ nói, vẻ mặt không đàng hoàng.
Sắc mặt Tiêu Tiệp đỏ rực, bây giờ người đàn ông này nói chuyện càng ngày càng ~thô tục! Không cam lòng đập vào người anh, miệng cũng không chịu yếu thế nói: "Anh tên lưu manh này!"
Nụ cười trên mặt Tịch Âu Minh không thay đổi, "Đối với vợ mình, thì không gọi là giở trò lưu manh, mà gọi là... Tán tỉnh."
Bởi vì ôm công chúa, cho nên anh nói xong bàn tay vây quanh ngực cô, còn cố ý ấn vào mềm mại của cô, sau đó còn giống như thầy giáo dạy học sinh nói: "Thế này mới gọi là giở trò lưu manh."
Tiêu Tiệp ngẩn người, mới hiểu được mình bị cợt nhả*.
* Cợt nhả: trêu đùa một cách sỗ sàng, không đứng đắn.
Lần này không cho Tiêu Tiệp có bất kỳ cơ hội nao đánh trả, bởi vì đã đến giường.
Sau chuyện này Tiêu Tiệp xoa thắt lưng đau nhức mãi không thôi, cuối cùng sâu sắc cảm nhận được, dục vọng của đàn ông, sẽ không phai nhạt theo thời gian, mà càng tích lũy, đợi đến khi có cơ hội bùng nổ, làm cho cả người cô cũng muốn hòa tan theo.
Đồng thời cũng rút ra bài học kinh nghiệm, sau này, sau này không thể để cho người đàn ông của mình đói bụng như thế được. Bởi vì, nợ cái này lãi suất rất cao, sẽ bị đòi lại cả vốn lẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tich-thieu-phuc-hac-ba-sung-vo/2470926/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.