Nếu có thể như cứ như vậy mà chết đi, Mộ Dung Nghi sẽ không bao giờ muốn tỉnh lại, bởi vì người đầu tiên hắn nhìn thấy lại chính là Mộ Dung Phi Dật.
“Cút… ngay…” Cậu không muốn nhìn thấy hắn, bất kể gương mặt đó vì mình mà tiều tụy ra sao, ánh mắt ấy trông đờ đẫn đến thế nào cũng không muốn gặp lại con người đó.
“…” Mộ Dung Phi Dật nhìn Mộ Dung Nghi hơi hé môi cùng với ánh nhìn trống rỗng, tim nhảy thót một cái, giống như lời nguyện cầu bao ngày đã được ông trời đáp ứng, mắt hắn tràn đầy niềm vui, nắm lấy bàn tay buông thõng bên giường: “Em tỉnh rồi… Cuối cùng cũng đã tỉnh…”
“Đừng… độn…g vào ta… Đi đi…” Hốc mắt trũng sâu của Mộ Dung Nghi bỗng xót đau.
“Thái y! Thái y!” Phi Dật như không nhìn thấy sự xua đuổi của Mộ Dung Nghi, xoay người mở cửa lớn tiếng gọi, thái y run rẩy chạy tới, vừa bắt mạch vừa xem xét thần sắc, cuối cùng kết luận Mộ Dung Nghi đã qua cơn nguy kịch, sau này chỉ cần chuyên tâm an dưỡng là được.
Nửa khắc sau, Phi Dật bưng chén thuốc, múc từng muỗng nhẹ nhàng thổi cho thật nguội rồi đưa đến bên mép của Mộ Dung Nghi, dịu dàng dỗ dành: “Thái y nói đệ mất máu nhiều lắm, nhiều ngày rồi chưa có ăn gì cả, bây giờ chỉ được ăn những thứ nhẹ thôi. Đến đây, uống thuốc đi nào.”
Mộ Dung Nghi nghiêng đầu nhìn vào gương mặt thê lương của hắn, râu trên cằm mọc lún phún, không khỏi ngoảnh mặt đi, lồng ngực
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tich-chieu-hue-phuong-dien/3195908/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.