Đổng Ninh rời khỏi đồn, Quế Anh mới đứng dậy đi đến gõ cửa phòng đội trưởng. Cô nghĩ anh vẫn tiếc thương cho Trần Doanh nên ban nãy mới cư xử cộc cằn như thế. Vậy nên cô đứng hé cửa nhìn vào trong:
- Vụ án xong rồi, anh nghỉ ngơi một chút đi. Chiều nay em sẽ gọi anh dậy.
Bảo Đăng ngoắc ngón tay, ra hiệu cho cô đi vào trong. Quế Anh lưỡng lự vài giây rồi cũng ngoan ngoãn làm theo. Giọng trầm của anh cất lên mang theo vẻ mệt mỏi:
- Tối qua ngủ ngon không?
Gì đây? Hôm nay lại quan tâm kiểu này có phải là “để ý” mình rồi không? Quế Anh nghĩ vẩn vơ rồi cười gượng đáp:
- C-Cũng được ạ… Mà… anh ngủ xíu đi, mắt anh thâm quầng rồi.
Bảo Đăng đứng dậy khỏi bàn làm việc, vừa bước lại gần Quế Anh vừa nhếch mép nói đểu:
- Sao? Hết đẹp trai như tối hôm qua rồi à?
Một mảng kí ức hiện về trong đầu cô gái nhỏ. Giọng nói say xỉn của cô tự phát lại như một bản ghi âm.
“Trai đẹp trước mặt… không hôn thì hơi phí của trời~”
Cô nhớ đến chuyện tối qua. Cô vào đây cưỡng hôn người ta rồi còn ngủ quên. Hai má Quế Anh đỏ bừng. Cô xua tay phân bua:
- Kh-Khoan đã! Chuyện tối qua… em… em thật sự không cố ý!
Bỗng nhiên không khí trở nên nghiêm trọng. Bảo Đăng dùng đôi mắt sắc của mình để chất vấn:
- Tôi hỏi em một chuyện. Em nhất định phải trả lời thật lòng nhé?
Chẳng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tia-sang-nho-cua-doi-truong-co/3577412/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.