“Thiên bất dung gian. Lưới trời lồng lộng, thưa mà khó thoát”.
—---------------
Biển và gió biển luôn mang trong mình hương thơm và màu sắc của sự yên bình. Đặc biệt là những bến bờ vắng lặng, nơi không phải là chốn tề tụ cho khách du lịch.
Quế Anh là một cô gái vừa tròn hai mươi. Tâm hồn mười năm nay của cô lớn lên dưới sự chở che của những ngọn sóng xanh nơi biển cả. Đối với cô, nơi này không chỉ là cát, là nước, mà còn là một mái nhà. Mỗi lần có chuyện buồn, Quế Anh đều ra bờ biển ngắm nhìn. Chẳng hiểu sao hình ảnh mặt nước óng ánh phản chiếu các tia sáng của mặt trời, mặt trăng lại trở thành liều thuốc tốt nhất cho tâm trí rối bời của cô.
Hôm nay cũng vậy, Quế Anh ngồi ủ rũ trên một tảng đá ngắm nhìn biển đêm. Dường như đang có một áp lực vô hình mà cô phải gánh chịu...
“Không biết đi dọc hết bờ biển này sẽ đến nơi nào nhỉ?”
Quế Anh tự hỏi. Ánh mắt cô nhìn về hướng xa xăm.
Ngày mai chính là ngày cưới của Quế Anh, nhưng trong lòng cô lại nặng trĩu. Ông bà chủ đem cô về từ năm cô 10 tuổi, trước giờ đối xử với cô như một con ở đợ cũng đành, nay còn bán cô cho một tên nhà giàu có tiếng là sa đoạ trong khu này. Cuộc sống của Quế Anh đã vốn tăm tối, bây giờ lại càng tuyệt vọng hơn.
Ngồi mãi rồi Quế Anh cũng phải vác mặt về nhà. Đây chỉ là một căn nhà nhỏ của khu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tia-sang-nho-cua-doi-truong-co/3577394/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.