*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Khi Diệp Tố trong trọng lực hai mươi lần rốt cuộc nửa quỳ lên, Moka cũng không khỏi vì hắn mà cảm thấy khiếp sợ. Một đường ranh giới này cứ như vậy mà bị Diệp Tố kỳ tích vượt qua.
Moka lần đầu tiên từ đáy lòng mà hô: "Thực hảo!"
Diệp Tố nửa quỳ trên mặt đất, tóc ướt dầm dề, mồ hôi không ngừng đổ xuống.
Hàn Nghiệp nhìn hắn thật sâu, vì hắn mà khiếp sợ, đồng thời có chút chua xót khôn kể.
"Ta có thể làm được..." Diệp Tố nghẹn ngào nói, đôi tay hắn chống xuống mặt đất, đem thân thể nặng ngàn cân của mình đẩy lên, xương cốt ngón tay vẽ lên mặt thảm từng vết máu.
Diệp Tố run run rẩy rẩy mà đứng thẳng eo, trên lưng phảng phất như cõng một ngọn núi lớn.
Khi hắn rốt cuộc có thể nhìn thẳng Hàn Nghiệp, như trút được gánh nặng mà cười một chút.
Hàn Nghiệp theo hắn đi bộ trong phòng trọng lực, nhìn Diệp Tố từ vạn phần khó khăn đến dần dần thích ứng, sau khi đạt tới yêu cầu của Moka mà rời khỏi phòng trọng lực, Diệp Tố như trước nôn đến trời đất u ám, nôn đến cả mật cũng phun không ra nữa mới thôi, sau đó bắt đầu uống dinh dưỡng tề, một bên uống một bên nôn, nôn ra xong lại uống. Bất quá, Diệp Tố hôm nay tốt hơn ngày hôm qua một chút, không trực tiếp ngất xỉu, tuy rằng toàn thân đều mệt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thuy-nhi-ma-ty-khoi-lai-hai/2371448/chuong-91.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.