Editor: Sakura Trang
Bầu không khí bữa tối rất là hòa hợp, Vân Thanh Tuyền bởi vì cha chết sớm, phụ thân đối với y rất là lãnh đạm, không hề thậm chí không biết cách làm trưởng bối vui vẻ, chỉ đành phải liên tục vì công chúa gắp thức ăn, một vẻ mặt hơi có vẻ áy náy làm Tư Đồ Thắng không khỏi mỉm cười.
“Ngươi làm sao?” Trở về phòng sau khi tắm, Tư Đồ Thắng thấy Vân Thanh Tuyền từ ngoài phòng đi tới, bước chân rất yếu, thật giống như dáng vẻ đứng không vững.
“Không có sao, có thể hôm nay có chút mệt mỏi.” Vân Thanh Tuyền vẫn là cười yếu ớt như vậy.
Tư Đồ Thắng nhìn hốc mắt ửng đỏ của y, trán đổ mồ hôi, giọt nước bên miệng, rõ ràng chính là nôn. Lòng trong khó chịu, yên lặng đi tới ôm Vân Thanh Tuyền lên trên giường, mình cũng nằm xuống, từ phía sau ôm y, “Hài tử làm sao càng ngày càng có thể dày vò.”
“Như vậy mới sức khỏe a.” Vân Thanh Tuyền cưng chìu cười nói.
Nhớ tới công chúa, mục đích, có mục đích gì, để chịu đau khổ như vậy sao. Đồ Thắng lặp đi lặp lại hỏi mình, đưa cánh tay ôm chặt: “Ngủ đi, trong đêm không thoải mái phải đánh thức ta.”
“Như vậy sao được.” Vân Thanh Tuyền không nghe theo.
“Vì cái gì không được?” Tư Đồ Thắng hỏi.
“Như vậy ngươi liền không nghỉ ngơi tốt.” Vân Thanh Tuyền không chút nghĩ ngợi trả lời.
“Nghỉ ngơi không tốt có cái gì quan trọng.” Tư Đồ Thắng bỉu môi.
“Nhìn ngươi nghỉ ngơi không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thuy-du-hoa/2712550/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.