Hôm nay Diêu Nhiễm mang một đôi giày cao gót, Khương Niệm lo lắng nàng đi không vững nên mới bảo nàng ngồi xuống ghế sofa.
Sau khi Khương Niệm chuyển đi, đồ đạc trong phòng lại trở nên đơn giản và vắng vẻ, khôi phục lại trạng thái tỉ mỉ lúc trước. Phong cách giống hệt chủ nhân của nó.
"Chị không sao chứ?" Khương Niệm hỏi. Tối nay cô muốn đỡ rượu cho nàng, nhưng Diêu Nhiễm lại không cho cô làm vậy. Cô nhìn Diêu Nhiễm đang bơ phờ, hỏi: "Chị uống rượu có thấy khó chịu không?"
Diêu Nhiễm lắc đầu: "Có hơi mệt."
Nghe nàng nói vậy, Khương Niệm do dự mà lại gần, sau đó nghiêng người ấn thái dương giúp nàng thư giãn.
Giữa họ đã từng như thế này.
Khương Niệm xoa xoa đầu ngón tay, ánh mắt rơi vào trên gò má ửng hồng của nàng, đã lâu rồi hai người không thân thiết như vậy.
Diêu Nhiễm khẽ ngước mắt lên, bắt gặp ánh mắt của Khương Niệm.
"Thoải mái không?"
Khương Niệm vừa ấn vừa thấp giọng hỏi.
Diêu Nhiễm im lặng.
Sau khi hỏi xong, suy nghĩ của Khương Niệm thoáng chốc lạc lối, khoảng cách gần đến mức nhìn đâu cũng thấy sự mập mờ trong mắt. Càng tệ hơn khi ánh mắt cô hạ xuống lướt qua môi nàng.
Diêu Nhiễm cảm thấy hơi khát nước, môi khẽ cử động.
Khương Niệm cũng chú ý đến đôi môi đỏ mọng khô khốc của nàng, khó có thể khống chế được xúc động của mình, muốn cúi xuống hôn nàng. Nhưng cô đã kìm lại được.
Bầu không khí khó tả, rất ấm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thuong-thuc/3596100/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.