Bọt nước dừng lại ở mi trên Hàn Thư Đồng, cảm xúc lạnh lẽo lập tức đánh thức nàng.
Nếu Chu Tế không muốn nghe, nàng cũng sẽ không nhắc lại.
Hàn Thư Đồng thả lỏng gương mặt, nghe lời Chu Tế đi đến bồn rửa, nghiêm túc rửa nốt đống đồ ăn người kia vốn đã làm xong một nửa, dòng nước lạnh lẽo cũng vô tình giúp nàng hạ nhiệt độ.
Hàn Thư Đồng thấp giọng hỏi: “Chuẩn bị làm gì vậy?”
“Nấu cơm, trứng xào cà chua, khoai tây xào ớt xanh,...” Chu Tế đọc liên tiếp vài tên món. “Nhưng chỉ có hai chúng ta chắc sẽ không ăn hết, cậu có muốn gọi Tiểu Bạch đến ăn cùng không?”
"Con bé không có thời gian.” Hàn Thư Đồng trả lời ngay lập tức.
"Thôi được.” Nghe thấy Bạch Mạt không có thời gian Chu Tế chỉ tiếc một chút, nàng cũng không để ý tại sao Hàn Thư Đồng có thể không kịp nghĩ ngợi gì mà đã biết Bạch Mạt không có thời gian.
Chu Tế lại hỏi: “Vậy đồ ăn thừa thì sao? Nếu không được thì mình chỉ làm hai món thôi, không thì lãng phí mất. Sau đó buổi tối mình sẽ nấu ba món còn lại, cậu thấy sao?”
Hàn Thư Đồng bỏ đồ ăn đã rửa sạch vào bồn, sau đó cầm lấy chiếc tạp dề bên cạnh Chu Tế, tròng lên người đối phương. “Mình chỉ cần có ăn là được, chứ còn ăn cái gì... Đầu bếp làm gì thì mình ăn nấy.”
Chu Tế xoay người lại, để Hàn Thư Đồng buộc dây lưng giúp nàng.
Mấy ngón tay của Hàn Thư Đồng khựng lại, nàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thuong-mot-gia-tong-nghe/2953428/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.