Hôm sau, Chu Tế ngủ đến tận lúc mặt trời đã lên cao, bỗng dưng nghe tiếng ầm ầm phát ra ở đâu đó.
Mới đầu nàng còn tưởng mình đang nằm mơ, hai chân kẹp chăn mơ mơ màng màng định ngủ tiếp, kết quả âm thanh kia lại một lần nữa vang lên, trực tiếp thức tỉnh thần kinh đại não Chu Tế.
Chu Tế mở mắt ra trong chốc lát, sau đó mới dậy đi xem có chuyện gì.
Cửa phòng ngủ mở ra, trong phòng khách không một bóng người, bước tiếp hai bước, một mùi hương quen thuộc không lẫn vào đâu được tỏa ra, lần theo mùi hương là một thân ảnh vội vã trong bếp.
Người đó đeo một chiếc tạp dề, sau lưng thắt một chiếc nơ tựa như con bướm, tóc cũng cột lại thành một búi nhỏ sau đầu.
Chu Tế thả chậm bước chân, nàng nhìn người đang nấu cơm trong bếp, gọi: "Thư Đồng."
Hàn Thư Đồng nghe thấy thanh âm từ phía sau, vội vã quay lưng lại che đậy đống đồ ăn, chào: "Buổi sáng tốt lành."
Tuy nàng đã che lại, nhưng mùi hương thì không ngăn cản được.
Chu Tế thăm dò phía sau Hàn Thư Đồng, dò hỏi: "Có cần giúp đỡ không?"
Hàn Thư Đồng muốn nói không, nhưng...
"Rất." Cần.
"Vậy chờ mình một chút." Chu Tế phóng vào nhà vệ sinh, nhanh tay rửa mặt cho thanh tỉnh một chút.
Rửa mặt xong quay lại phòng bếp, Chu Tế vừa đi vừa hỏi: "Chuẩn bị làm gì vậy?"
Hàn Thư Đồng nhấp môi: "Cơm chiên trứng."
Cơm là cơm hộp thừa từ hôm qua, sáng nay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thuong-mot-gia-tong-nghe/2953416/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.