Thùng sơn tinh nhỏ vừa nhìn thoáng qua thời tiết bên ngoài, mặt trời đã sắp xuống núi, chắc là không nóng nữa, có thể quay về nhà máy tái chế được.
"Buổi tối cậu nghỉ ngơi ở đâu?" Tân Nguyên hỏi.
Nghỉ ngơi ở đâu....Sau khi về nhà máy thì chắc là mình sẽ không rời đi nữa, ngẫm lại thì có chút tiếc nuối, nhanh như vậy đã phải kết thúc cuộc sống ngắn ngủi của mình rồi. Có điều ở xã hội loài người thì cũng không biết phải làm gì, vậy nên vẫn là nhanh đi đầu thai làm một thùng sơn chất lượng cao thôi!
"Nhà máy tác chế." Thùng sơn tinh nhỏ trả lời.
"Nhà máy tái chế?" Ở nhà máy tái chế có chỗ nào để trọ sao? Gần đó hình như có một trạm thu nhận?
Tân Nguyên có chút không rõ, một tiểu thiếu gia đang yên đang lành sao lại muốn đến ở trong trạm thu nhận chứ?
"Có phải cậu không đem theo tiền không?"
Chỉ có duy nhất cách giải thích này, tiểu thiếu gia bỏ nhà ra đi bị gia đình kiểm soát tiền bạc.
"Ừ, đúng vậy đó." Thùng sơn tinh nhỏ gật gật đầu.
Cậu là thùng sơn, không phải là heo đất, làm sao mà có tiền được.
"Điện thoại cũng không có số dư khả dụng sao?"
"Không có điện thoại." Thùng sơn tinh nhỏ lắc đầu.
Vậy có thể là lúc Du Thất Đồng rời nhà không có mang theo thứ gì.
"Có mang chứng minh thư không?"
"Không có."
Quả nhiên, Tân Nguyên cảm thấy cái gọi là chăm sóc cho tốt của Du Phát Tài, nhất định là do biết con trai mình chưa mang theo gì đã ra khỏi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thung-son-tinh-mau-luc-bao/229085/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.