Khoảng hai, ba giờ chiều, vào thời điểm nóng nhất trong ngày, tiếng nhạc đám cưới cứ vang vọng trên bãi cỏ ở một vùng ngoại ô Paris nào đó.
Trên bãi cỏ rải đầy cánh hoa hồng trắng, cuối con đường là một đình nghỉ chân bằng gang trắng, mặc dù Trần Túy không hiểu lắm, thiết kế rỗng hoàn toàn như vậy thì làm sao có thể gọi là “đình” được.
Ở phía bên kia, lối vào khu vực tổ chức đám cưới chính có một quầy tráng miệng, bên cạnh bày hai tháp bánh su kem và tháp macaron lòe loẹt, tiếp đến là chiếc bánh kem chính của đám cưới nằm ở vị trí trung tâm.
Thời điểm tới nơi, Trần Túy hơi ngạc nhiên, cô đã làm rất nhiều đám cưới ở nhà hàng, nhưng đây là lần đầu tiên cô thấy người Pháp tổ chức đám cưới với không giản dị như vậy.
Hiển nhiên người trải đời như Tần Phong không phản ứng gì, anh nói rằng rất nhiều đám cưới trong nước hiện nay đều có quy mô như thế này, thậm chí quà đáp lễ cho khách còn được đặt riêng, rất hoành tráng.
Trần Túy không bình luận gì, lặng lẽ lùi về vị trí khuất nhất, cả hai im lặng đứng ở một góc chờ Steven.
Chiêm ngưỡng bãi cỏ đầy khách khứa, cô thực sự cảm thấy hối hận, đúng là không nên đồng ý làm phù dâu, vẫn là đánh giá quá cao khả năng chấp nhận đám đông và giao tiếp xã hội của mình.
Nhưng đồng thời, tâm trạng của Tần Phong cũng chẳng khá hơn là bao.
Anh chắc chắn rằng đây là một cảnh tượng vô cùng lố bịch. Rõ ràng mấy ngày
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thuc-vi-that-nguyet-that-nhac/5215334/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.