Từ La Tulipe về khu chung cư mà Trần Túy ở chỉ mất mười mấy phút đi xe, nhưng bây giờ cô đã bị Sơ Tiểu Niên dẫn đi vòng vo mấy đoạn đường, nhìn đồng hồ sắp quá mười hai giờ mà vẫn chưa được thả về.
Đương nhiên, Trần Túy phải mất một thời gian mới nhận ra điều đó.
“Về nhà tôi hình như không phải con đường này.” Hai mươi phút sau, cô rốt cuộc cũng mở mắt và phát hiện ra điều gì đó.
Sơ Tiểu Niên bật cười, châm biếm cô: “Cậu mới phát hiện ra à? Tớ đã vòng đi vòng lại mấy vòng rồi. Ài, người mù đường thật đáng sợ, bị bán cũng không biết.”
Trần Túy không nói gì, thở dài nói: “Cậu rảnh thật.”
“Ai bảo cậu không nói cho tớ biết rốt cuộc cậu có ý tưởng gì!” Sơ Tiểu Niên nói giọng bực tức: “Dù có bị tra tấn cũng vô dụng, vậy tớ chỉ còn cách chơi xấu thôi!”
Trần Túy không bình luận về “tra tấn”, sau khi hiểu rõ tâm tư của Sơ Tiểu Niên thì cảm thấy buồn cười.
“Tôi đã cho cậu cơ hội lúc ở nhà hàng.” Trần Túy giơ tay ra: “Ba lần.”
Ngay sau khi Trần Túy nói “có một ý tưởng”, phản ứng đầu tiên của Sơ Tiểu Niên là, cô sẽ bình tĩnh lạnh lùng nói với mình rằng “Tôi sẽ về Pháp.”
Dù sao thì cậu ấy cũng không chắc cặp đôi đáng ghét này đang gặp vấn đề gì. Có lẽ là do mẹ của Tần Phong đã quá đáng tuần trước, khiến Trần Túy cuối cùng không thể chịu đựng được mà muốn tránh xa Tần Phong.
Bởi vậy, cậu ấy lập tức bịt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thuc-vi-that-nguyet-that-nhac/5215329/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.