Trần Túy đứng trong thang máy một lúc, nhìn những con số trên màn hình dần dần giảm xuống, cảm thấy lòng ngực ngày càng trống rỗng.
Câu nói vừa rồi đã có tác dụng, sau khi nghe xong, Tần Phong đã thay đổi nét mặt, từ một kẻ điên không thể kiểm soát bỗng chốc trở thành một đứa trẻ vô tội và bất lực. Anh há miệng, nhưng lại không thốt ra được lời nào.
“Đừng lấy chuyện này ra để nói giỡn.” Trần Túy lạnh nhạt cất lời, đi trước về phía cửa lớn: “Ra ngoài đi.”
Thông tin hỗn loạn tối nay quá nhiều, người nọ có lẽ mới nhận ra tình thế khó khăn của mình nên ngoan ngoãn đi theo ra ngoài. Trần Túy bấm thang máy giúp anh, nhưng bản thân lại ở lại. Tần Phong cũng hiếm khi nghe lời, lại thật sự tuân theo sắp xếp.
Tiễn đi đối tượng gây rối, Trần Túy chỉnh lại quần áo, trở về phòng khách sạn. Nhưng vừa mở cửa đã cảm nhận được áp lực thấp cực kỳ hủy diệt, nguồn phóng xạ đang ngồi trên bậu cửa sổ, quay đầu nhìn ra ngoài.
Cô và Steven nhìn nhau, người sau tỏ vẻ bất lực.
Trần Túy thầm thở dài, xem ra lần này ngay cả Steven cũng hết cách.
Cô quan sát khuôn mặt của Steven vài giây, may mắn là không có gì nghiêm trọng, khóe miệng chỉ bị trầy xước và chảy chút máu. Nhưng tất cả vẫn thật vô lý, vì vậy cô chủ động xin lỗi: “Steven, thật sự xin lỗi, tôi không biết Tần Phong, anh ấy…”
“Tại sao cậu phải xin lỗi!” Quả bom vẫn giả vờ im lặng nãy giờ đứng bật dậy, chỉ vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thuc-vi-that-nguyet-that-nhac/5215318/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.