Phòng tắm được điều chỉnh thành độ sáng vừa, kèm theo tiếng nước chảy, như những con sóng đang hăng hái nhảy múa trên bãi biển vào lúc thủy triều dâng lên lúc hoàng hôn.
Nhiệt độ không ngừng tăng lên, có người còn tranh thủ thắp nến thơm trên mặt bàn đá cẩm thạch. Ngọn lửa nhảy múa, giống như người đang thoải mái đong đưa trên bồn tắm lúc này.
“Chậm đã…” Tần Phong nửa người bị đè dưới nước, anh khẽ rên một tiếng, đột ngột ôm chặt vòng eo mảnh mai đang ngồi trên người mình: “Sao em lúc nào cũng hấp tấp vậy?”
Người ngồi trên không bị ảnh hưởng, ngược lại còn trở nên hung hãn hơn, con rắn trên ngực cô liên tục lắc lư. Trần Túy hơi hé mắt, lộ ra biểu cảm mà bình thường không thể thấy được.
Tần Phong lúc này hoàn toàn chú ý vào gương mặt đầy d*c v*ng của cô, không còn thời gian để quan tâm đến phần dưới, chỉ có thể phối hợp.
Những chỗ dính sát vào nhau càng lúc càng ướt át và dính dấp, tiếp theo là một cơn thắt chặt thấu xương, cả hai cùng rên lên, hai cơ thể ôm chặt lấy nhau.
“Bởi vì ngày mai còn phải đi làm.” Người nãy giờ chỉ biết làm càn thở hổn hển, cuối cùng cũng có thời gian để nói chuyện.
Tần Phong cười nhẹ rồi l**m cắn cổ cô: “Em thật sự rất yêu nghề đấy, chef…”
Ai ngờ, Trần Túy đã lùi sang một bên, không tiếp tục sự thân mật này, rời khỏi vòng tay của Tần Phong.
Khoảnh khắc ấm áp ngắn ngủi kết thúc, mỗi lần chỉ trong vài phút sau đó, Trần Túy mới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thuc-vi-that-nguyet-that-nhac/5215296/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.