Nước dùng xương đậm đà, hương thơm quanh quẩn khắp mọi ngóc ngách trong tiệm, những chiếc hoành thánh được gói bằng kỹ thuật đặc biệt sau khi thả vào nồi thì sủi bọt khí, bề mặt bóng bẩy, kết cấu mềm mại như muốn tan chảy trong nước dùng.
Trần Túy không thể chờ đợi thêm, lập tức đưa những chiếc hoành thánh nhỏ vào miệng, ăn liên tiếp vài cái rồi húp một ngụm nước dùng, cảm giác thoải mái dễ chịu lan tỏa khắp cơ thể, máu huyết cũng được lưu thông.
Hoành thánh vào miệng trơn mềm, nhân vừa đủ vị mặn ngọt, có thể cảm nhận được mùi hẹ thoảng qua, hòa quyện với những cọng hành băm tươi xanh nổi trên bề mặt nước dùng.
Nhìn vẻ mặt thỏa mãn và thư giãn của người đối diện, Tần Phong cảm thấy những suy nghĩ đang nhảy nhót trong đầu đang dần trở lại vị trí ban đầu.
Từ phản ứng của Trần Túy cách đây vài phút, anh biết mình đã quá nóng vội. Ban đầu tưởng rằng lời mở đầu “kể khổ” này sẽ không sai, không ngờ lại có người không thèm nể mặt.
Đối với Tần Phong, Trần Túy là một câu đố hóc búa. Lòng hiếu kỳ và h*m m**n chiến thắng thôi thúc anh muốn tìm ra đáp án. Nhưng mỗi lần gần tìm ra câu trả lời thì tờ giấy nháp lại bị xé toạc, buộc anh phải làm lại từ đầu.
Quả thật là khó giải.
—
Trần Túy ăn rất nhanh, giống như sự dứt khoát không chần chừ khi làm việc. Cô đang rót thêm trà cho cả hai thì nghe thấy Tần Phong lên tiếng.
“Thế nào, có hài lòng không, chef?”
“Rất ngon.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thuc-vi-that-nguyet-that-nhac/5215291/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.