La Tulipe cuối cùng cũng đã đón chào cuối tuần đầu tiên sau khi khai trương.
Ngày hôm đó, vừa bước vào nhà hàng, Trần Túy đã thoáng thấy một bóng dáng quen thuộc. Quả nhiên ở ngay giây sau, cô thấy Sơ Tiểu Niên vội lao về phía mình. Trần Túy vô thức lùi lại một bước, nhưng vẫn không tránh khỏi cái ôm bất ngờ này.
“Tequila! Cuối cùng tớ cũng đã trở về sau chuyến công tác! Thế nào, cậu có nhớ tớ không?”
Trần Túy vỗ vào cánh tay của cậu ấy: “Cậu thả tôi ra trước đã.” Sơ Tiểu Niên đứng sang bên cạnh rồi cười hì hì, cô lắc đầu bất lực: “Ai thèm nhớ cậu.”
Đặc biệt là khi nghĩ đến món “bít tết tổng hợp” không đáng tin cậy của hai chị em nhà này, thậm chí cô còn có xúc động muốn mua vé máy bay trở về Pháp.
Sơ Tiểu Niên rõ ràng cũng rất bận tâm về chuyện này, kéo Trần Túy đi xem hồ sơ đặt hàng của mình để tự biện minh, và nhiều lần đảm bảo: “Tớ thề, tất cả nhà cung cấp sau này đều phải do đích thân tớ tự xác nhận, nếu có nhà nào khiến cậu không hài lòng, chúng ta sẽ thay đổi!”
Đối mặt với lời cam đoan chắc nịch của Sơ Tiểu Niên, Trần Túy không nể mặt cậu ấy: “Cậu có chắc mình có thể tự quyết định không?”
“Tớ…” Nghĩ đến chị gái mình, người chỉ cần vung tay là có thể đặt hàng như phân phát, Sơ Tiểu Niên hơi chùn bước.
Trần Túy nhún vai, biết ngay là Sơ Tiểu Niên không đáng tin: “Thôi, để tôi đi nói thì hơn, tôi là đầu bếp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thuc-vi-that-nguyet-that-nhac/5215289/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.