Trong cuộc sống về đêm phong phú của Thượng Hải, chỉ cần bước ra khỏi một cánh cửa là đã từ một chốn ồn ào này chuyển sang một chốn ồn ào khác.
Chiều tối cảm nhận được cái lạnh của mùa xuân muộn, Trần Túy bước ra cửa sau, một cơn gió thổi qua, mang theo mùi thức ăn hòa quyện trong không khí. Giống như những cục bột đã lên men, cũng giống như những chiếc tiểu long bao [7] có hương vị của lồng hấp. [7]Tiểu long bao là một loại màn thầu hấp tại Giang Tô, Trung Quốc; đặc biệt gắn liền đến Vô Tích và Thượng Hải. Nghe nói gần nhà hàng có một quán điểm tâm rất ngon, là các loại bánh bao được người Thượng Hải yêu thích, chỉ tiếc là cô đã không ăn sáng nhiều năm rồi. Sơ Tiểu Niên bận rộn sắp xếp để đưa mọi người về nhà, “team building” cuối cùng cũng gần đến hồi kết, cô mới thở phào nhẹ nhõm. Trần Túy đang thong thả đi dọc theo con hẻm, bỗng dừng bước. Dưới ánh đèn đường mờ ảo, cô và đôi mắt đào hoa sáng ngời của người nọ nhìn nhau. Người nọ dựa vào xe, đang nghe điện thoại, khi thấy cô thì gật đầu cười, vì vậy Trần Túy cũng gật đầu đáp lại. Cô do dự không biết có nên vượt qua chướng ngại vật này để tiến lên hay không, thì người trước mặt đã kết thúc cuộc gọi, từng bước tiến về phía cô. “Chef, còn nhớ tôi chứ?” Lại là giọng điệu nhẹ nhàng có chủ ý, khiến người ta cảm thấy hồi hộp, người này bình thường không nói như vậy. Trần Túy chỉ “ừ” một tiếng, người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thuc-vi-that-nguyet-that-nhac/5215286/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.