Gần đây Nhật Bản cứ mưa mãi. Ít nhất là nơi Sasuke đến hôm nay giống Tokyo, đều có mưa dầm liên miên như thể chưa từng thấy được mặt trời.
Hỏa quốc không có mùa mưa dầm như Nhật Bản. Nơi đó dư thừa nước mưa, bốn mùa đều sẽ có trời mưa, chỉ là mùa hạ có nhiều hơn một chút, khí thế trời mưa cũng lớn hơn bây giờ không ít.
Nước mưa tí tách tí tách chảy xuống dọc theo ngọn cây, bắn đến trên con đường nhỏ lót đá vụn của công viên, bọt nước bắn lên như cũng mang sắc lục xanh um của mùa hè.
Vừa có chút mưa, Sasuke liền bất giác hy vọng mình có thể học được thuật thức Vô Hạ Hạn của Gojo Satoru, như vậy khi y ra cửa sẽ không cần mang dù — tuy y không ngại mắc mưa nhưng cũng không thích cảm giác toàn thân ướt nhẹp.
Có điều trước mắt xem ra không có khả năng gì.
Y nhắm mắt lại, ném dù trong tay sang một bên, tùy ý để nước mưa làm ướt mái tóc mình, kéo dài cảm quan của mình ra, lần theo sợi dây mơ hồ kia mà tìm đến một nơi khác.
Hakuda ở Cao chuyên nằm tại một hướng khác, quanh đây trừ mấy con chim nhỏ và mèo hoang thì không có vật gì khác, kết giới lâm thời lập nên cũng tính là ổn định.
Không khí như đột nhiên nổi lên gợn sóng, cuốn theo sự ướt át của không khí, chút mùi hương cỏ cây và cả giọt nước vắt vẻo trên hàng mi đen nhánh của thiếu niên, trong chớp mắt đều biến mất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thuc-than-manh-nhat-sasuke-kun/3515039/chuong-73.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.