Nếu như không phải là một thân đau nhức nhắc nhở chuyện đêm qua giống như chiến tranh ân ái, nàng sẽ cho rằng giờ phút này nằm ở trên giường, một thân nhẹ nhàng khoan khoái, đêm qua chỉ là đang nằm mơ mà thôi.
Đôi mày thanh tú khẽ nhíu lên, nàng ngồi dậy.
Mở cửa sổ lấy ánh sáng tốt đẹp bên trong phòng trừ nàng không có một bóng người, chỉ có bên cạnh gối đầu vết lõm nhắc nhở đã từng có người ngủ qua, 1 nụ cười từ bên môi bật ra vẫn là như thế, vốn là nên như vậy.
Người nam nhân kia luôn là thói quen đêm khuya bá đạo lôi kéo nàng điên cuồng ân ái, hôm sau liền biến mất không thấy, tác phong trước sau như một của Diệp Tường Hạo....
"Bảo bối, đã tỉnh rồi hả? Anh đang làmcơm trưa, muốn đứng lên ăn không?"
Đột nhiên cửa phòng "Ồn ào" mở ra, 1 người vốn là nên biến mất lại mặc vào một tạp dề màu lam, tay cầm xẻng cười tựa cạnh cửa nhìn nàng.
Thương Tử Tuyền trong nháy mắt liền giật mình, có chút quái dị nhìn hắn.
"Em làm sao vậy, không thoải mái sao?" Diệp Tường Hạo phát hiện nàng có cái gì không đúng, vì vậy đi tới bên giường chuẩn bị đưa tay chạm đến cái trán của nàng.
Nhanh chóng tránh ra, nàng khôi phục vẻ lạnh lùng nhìn hắn.
"Anh vẫn còn ở nơi này làm gì?"
"Làm bữa trưa!" Diệp Tường Hạo mặt vẻ như chuyện đương nhiên.
Nói nhảm, nàng dĩ nhiên biết hắn làm gì..... bữa trưa, ôi đáng chết! Nàng cũng biết hắn là đang giả bộ ngu vậy mà nàng thực tế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thuc-nu-dung-vao-nguoi/1526318/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.