Tiết Đình biết chuyện đêm nay không dễ dàng qua đi. Ngày hôm sau, hắn mới về đến phủ liền lập tức đi tìm Vi thị.
Vi thị đóng cửa ở trong phòng khóc thút thít không dứt, Tiết Đình quỳ gốingoài cửa cả ngày. Mặt trời đã ngả về tây, Tiết Đình vẫn quỳ trước cửanhư bàn thạch. Vi thị biết chuyện này không thể thay đổi lại đau lòngnhi tử, chỉ đành phải mở cửa.
"Đa tạ mẫu thân thành toàn!" Tiết Đình hướng Vi thị dập đầu.
Vi thị hai mắt đỏ bừng, thở dài nói: "Con ta, tại sao phải khổ như vậy!" Nói xong, vừa lau nước mắt, vừa nâng hắn dậy.
Ninh Nhi nhìn cũng thở phào nhẹ nhõm, mỉm cười.
Hôm qua từ lúc trở về, nàng thì có nhiều chuyện muốn hỏi Tiết Đình, nhưnghiện giờ e ngại mọi người ở đây, nàng không thể nói cái gì, chỉ có thểđứng ở một bên.
Nhưng Tiết Đình quỳ quá lâu, hai chân đã sớm têdại, đứng lên không vững. Ninh Nhi nhanh mắt, liền đỡ lấy hắn. Tiết Đình thấy mình sắp ngã, bất chợt được một thân thể mềm mại đỡ lấy, trongnháy mắt, hắn ngửi thấy mùi thơm trên người Ninh Nhi, nhàn nhạt lại ngọt ngào. Trong lòng như nở hoa, hắn tuy hai chân đau nhức đến nhe răngtrợn mắt nhưng nhìn bộ dáng khẩn trương của Ninh Nhi không nhịn được bật cười.
"Mau mau đem lang quân dìu vào trong phòng đi." Vi thịphân phó người hầu, nhìn Tiết Đình và Ninh Nhi một chút, trên mặt đãkhôi phục bình tĩnh.
Người hầu mang Tiết Đình vào trong phòng,Ninh Nhi đang muốn theo vào, Vi thị nói với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thuc-nu-de-cau/1898126/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.