🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

Mọi người về phòng của mình hết rồi, tôi mới mở vali quà của papa ra xem. Ồ, toàn những thứ của con gái: váy, giày, nón, túi xách. Tôi đưa từng món lên ngắm nhìn, cái nào tôi cũng thích nhất là mấy cái váy hoa nhí mềm mại, cả bộ jum giả váy bằng lụa mềm mà tôi rất thích... Sao ba lại biết tôi thích những thứ này vậy cà? Hay là ông cứ suy ra từ những thứ Khả Di có sẵn mà tôi không bao giờ xài tới? Ôi, ông già của tôi, ông rất sâu sắc và quan tâm chu đáo đến đứa con gái chứ không hời hợt như tôi vẫn nghĩ. Lại một báu vật hiếm có trên đời này đang ở trong tay tôi nữa rồi! Nghĩ mà sung sướng hạnh phúc quá. Tôi muốn nhắn tin cho Lạc Lạc nhưng nhìn đồng hồ, gần 12 giờ đêm rồi, không muốn làm phiền bạn nên thôi. Tôi sắp xếp đồ đạc gọn lại rồi lên giường ngủ.



Đúng là vui quá cũng khó ngủ. Tôi trằn trọc, lăn qua trở lại mãi mà vẫn không ngủ được. Bỗng một tia chớp lóe lên, kéo theo sau là tiếng nổ kinh hoàng khiến tôi giật nảy mình. Tôi nhìn qua cửa sổ, những tia chớp nối tiếp nhau. Chuyển mưa sao? Vẫn đang mùa hạ mà, chắc là cơn mưa đầu mùa đúng như dự báo thời tiết nói rồi. Tôi vội kéo kín rèm lại, lấy chăn trùm kín mặt. Nhưng ông trời vẫn không thấu hiểu nỗi sợ của tôi, cứ giáng búa xuống mãi. Tôi vốn rất sợ sấm sét, giông gió. Nỗi sợ này từ kiếp trước đến kiếp này vẫn không vơi đi tí nào. Tôi

Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thuc-gia/3572450/chuong-13.html

Chương trước
Chương sau
Nghe truyện Thức Giả
Chương 13: Papa Soái Ca
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.