Vậy là tôi đã đến trường được một tuần rồi đó. Vẫn là không có một chữ nào trong đầu. Tôi đi học chỉ vì một lí do duy nhất: Lạc Lạc. Tôi có xin phép ba cho tôi nghỉ học, ba nói là cứ đến trường cho vui, không cần thi cử gì cả. Và ngày nào tôi cũng đến lớp.
Từ sau ngày bọn thằng Phúc đến gây chuyện, tự nhiên tôi và Thiên Lạc trở thành người nổi tiếng. Tôi trở thành một nữ “cường nhân” hót rần rần trên mạng. Mấy đứa con gái thì xem tôi như thần tượng, còn mấy đứa con trai thì nhìn thấy Thiên Lạc đi với tôi thì ngưỡng mộ vô cùng. Cũng vì lý do này mà ban giám hiệu đã triệu tập tôi và Lạc đến văn phòng. May quá, sau khi tra xét về sự việc, tôi và Lạc vô tội nên chỉ bị nhắc nhở thôi. Còn bọn thằng Phúc thì không thấy bén mảng đến nữa, chắc là papa đã ra tay rồi.
Nhưng sự bình yên không tồn tại lâu với tôi. Tiết học toán hôm nay, thầy giáo gọi tôi lên bảng kiểm tra. Chết tôi rồi, tôi có biết gì đâu mà làm. Tôi đứng nguyên tại chỗ. Thầy giáo gọi tôi lần thứ ba rồi trở nên giận dữ.
- Thưa thầy, em...không biết làm! – tôi lí nhí trong miệng, cảm giác xấu hổ dâng lên khiến tôi thấy nóng ran cả mặt. Thiên Lạc phía sau tôi đã đứng lên:
- Thưa thầy, sau lần tai nạn trước, Khả Di bị mất trí nhớ nên bạn ấy không thể làm bài được. Thầy cho phép em lên bảng thế bạn Di, được không ạ?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thuc-gia/3572448/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.