Dịch: Kidlove (meomoon86)
Biên: Tùy Nhã
Định vương Minh Đồng, kẻ tự cho mình là phong lưu tiêu sái đột nhiên ngã bệnh.
Hắn sinh ra ngái ngẩm đồ ăn, khẩu vị và bao tử (dạ dày) đối với đồ ăn yêu cầu càng thêm cao. Dù là trân hào hải vị vào miệng hắn cũng chỉ có thể thốt ra vài lời chê bai, nói đồ ăn không hợp ý. Tay nghề của trù tử (đầu bếp) trong phủ Định Vương là trác tuyệt lại đều phải nhẫn nhịn, phẫn nộ không có chỗ phát tiết. Bất quá chỉ sau ba ngày người cũ đều ôm bực tức bỏ đi, phủ lại phải vời người mới.
Đã vậy dân thôn giã thực hắn lại không ưa đâm ra khắp kinh thành trong mắt hắn không lấy nổi một điểm mỹ thực thoát khỏi hai chữ tầm thường. Mấy ngày trôi qua, hắn không chịu ăn uống. Bệnh tình thêm phần trầm trọng, suy nhược tới độ nằm liệt giường.
Hắn ốm yếu nằm dưỡng bệnh, lòng sinh phiền muộn mà xót thương cho bản thân. Lại nghĩ ngộ nhỡ hắn đột tử liệu ai sẽ lo việc tang ma thay. Nằm liệt giường đến ngày thứ ba, hắn suy yếu gọi tổng quản tới trước giường đương việc dặn dò hậu sự.
Vừa khó nhọc thốt được bốn chữ “Sau khi Bản vương…” với tổng quản, lập tức gục xuống, hôn mê bất tỉnh.
Hoàng đế Minh Chân biết chuyện liền cố ý triệu kiến thiên sư Quản Vân Vi bói xem một quẻ, là quái tượng khó thấy. Thiên sư sau nửa ngày tham tường cơ hồ đoán ra được đôi chút mới chỉ về phía xa ở thành đông.
Ở thành đông có một khách điếm nhỏ, trong điếm chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thuc-dinh-chung-than/83939/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.