Ánh nắng mùa đông chiếu vào phòng bệnh qua ô cửa sổ, tô điểm thêm chút màu sắc cho căn phòng trắng tinh.
Thiếu niên ngồi trên giường bệnh khẽ vươn tay, nhẹ nhàng đụng vào ánh mặt trời, đó là một đôi tay trắng nõn thon dài, khớp xương rõ ràng, ánh nắng rơi xuống đầu ngón tay, khiến đầu ngón tay có chút trong suốt.
Đôi mắt thiếu niên tràn đầy sự thất vọng, không có chút hơi ấm nào được mong đợi từ đầu ngón tay cậu. Cậu nhìn cành cây trụi lá ngoài cửa sổ, đúng lúc này, cơn gió bắc cuộn lên vài chiếc lá úa thổi qua cửa sổ, nói lên sự lạnh lẽo và trống vắng của mùa đông.
"Anh trai......"
Thiếu niên khẽ hét lên, nhưng giọng nói lại lơ lửng trong không trung.
Không ai phản hồi.
Cô y tá thường xuyên kiểm tra phòng mở cửa bước vào, cảnh tượng đập vào mắt cô giống như một khung cảnh đẹp như tranh vẽ, nhất thời cô quên cả thở.
Sầm Trà quay lại, trên khuôn mặt cậu không tìm thấy một chút buồn bã nào, mỉm cười nhìn cô y tá bước vào.
Cô y tá nhìn thấy hai chiếc giường trống bên cạnh thiếu niên, dù sao tất cả những người nhập viện ở đây đều bị bệnh tâm thần. Là một y tá, cô phải luôn quan tâm đến trạng thái tinh thần của bệnh nhân, cô nghĩ rằng cô có thể an ủi cậu:" Cậu có phải hơi cô đơn không? Đừng buồn vì những gì đã xảy ra, tôi sẽ sắp xếp một người bạn cùng phòng mới sớm cho cậu." Y tá nói xong, tựa hồ như suy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thuc-cot/3427591/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.