“Ừ, nhớ anh à?”
“...” Anh chàng này học ai vậy? Sao lại ngày càng ăn nói ngon ngọt rồi? Dao Dao càng phát hiện má mình nóng lên, xấu hổ trốn vào trong chăn.
“Còn, còn lâu mới nhớ anh.”
“Ồ, vậy anh mấy ngày nữa mới quay về vậy. Nếu như em nhớ anh rồi, anh bây giờ sẽ quay về ngay.”
“Vậy anh đừng bao giờ về nữa!”
Nghe trong điện thoại giọng Dao Dao không tốt, Phong Thần Dật cười xấu xa:
“Giận à? Nhìn kiểu hẹp hòi của em kìa, giống y như lúc trước, chọc một chút đã giận. Anh bên này đột nhiên có việc, có thể phải 5 ngày sau mới về được.”
“Năm ngày sau à…” Không sao, vẫn kịp, Bartholomew tiên sinh nói hình như sẽ ở lại một tuần.
“Vậy thì anh ở bên đấy chú ý sức khỏe nhé.”
“Ừ. Phải rồi, tạo hình ngày hôm qua của em là ai làm vậy?”
“Tạo hình!?” Dao Dao vén chăn, đột nhiên ngồi dậy:
“Sao anh biết?”
“Có phóng viên chụp lén được. Anh thấy trên Internet, rất hợp với em.”
“Thật không? Thật không? Em cũng nghĩ vậy, là Hắc tổng làm cho em.”
“Viêm Long?” Giọng nói đầu bên kia điệu thoại của Phong Thần Dật đầy kinh ngạc.
“Sao thế?”
“Ha ha, tên đó từ nhỏ đã nhạy bén về thời trang, có thể nói là thiên tài thời trang, 12 tuổi đã hợp tác với nhà thiết kế Hermes cùng nhau đưa ra dòng sản phẩm thắt lưng cho nam. Cậu ta ở Anh cũng là học chuyên ngành thiết kế thời trang.”
Wow, nếu Phong Thần Dật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thuan-tinh-nha-dau-hoa-lat-lat/2991900/chuong-408.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.