Ánh mắt sắc bén củaLân vương, bắn về phía quản gia vẫn theo sát ở phía sau, mà quản gia thì sợ hãi quỳ xuống, dập đầu nhưng không dám hô tha mạng…
“Ra ngoài! ” Bất an liếc nhìn về phía giai nhân trên giường sắp tỉnh, Lân Vương nhỏ giọng nói.
Lần đầu tiên Vu Hoa thấy Lân Vương phẫn nộ như vậy, không nghĩ tới LânVương trước giờ luôn tao nhã lịch sự, tính tình tốt cư nhiên cũng có mặt này. Y luyến tiếc nhìn giai nhân đang ngủ say trên giường, trong lòngthầm nói: sau khi trở về phải nói một tiếng với nàng, làm sao có thể tùy tùy tiện tiện ngủ trên giường một nam nhân khác chứ?
Nhớ đến lúc chiều, nhìn thấy muội muội thất hồn lạc phách trở về, bên cạnh lạikhông có hình bóng quen thuộc kia, y liền sốt ruột hỏi Thủy Thủy. Saukhi biết được nàng đang ngủ tại Lân Vương phủ, liền lập tức muốn quađây, đem nàng lôi về. Nếu không phải phụ thân đúng lúc nhìn thấy ngăncản, bản thân sớm đã qua đây rồi. Nhìn thấy bên ngoài trời đã dần tối,mà nữ nhân kia vẫn chưa trở về, Vu Hoa mới không để ý đến mọi thứ liềnxông vào Lân Vương phủ. Mãi đến khi nhìn thấy nàng bình an, hắn mới yêntâm. Lúc xông vào, sớm đã quên hết hậu quả của việc làm này! Từ lúc nào, nữ nhân này cư nhiên đã lôi kéo toàn bộ sự chú ý của mình? Nếu nhưkhông phải hôm nay, sợ rằng vẫn chưa nhìn rõ trái tim của mình.
“Đi!” Lân Vương quay đầu lại nhìn thấy ánh mắt lưu luyến của Vu Hoa, Sắc mặt càng trầm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thuan-tay-dat-ra-mot-bao-bao/2405621/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.