Lạc Đình Nhi về phòng. Cô thực sự thấy thương Lạc Đình Ân. Từ nhỏ trong gia đình chỉ có Lạc Đình Nhi là luôn lo lắng, quan tâm đến em gái mình.
"Chắc con bé lại giận mình rồi." - Lạc Đình Nhi thở dài, nghĩ thầm.
Cô ngồi nghĩ lại chuyện ngày xưa. Khi cô còn nhỏ, ba mẹ cô dắt về một đứa bé, nói là của một người bạn gửi và còn dặn dò cô phải yêu thương đứa bé như em ruột. Nhưng chính họ lại luôn đánh đập, chửi mắng đứa bé ấy.
Thì ra là vậy. Do Lạc Đình Ân không phải con ruột của Lạc gia. Họ không cả dạy dỗ cô đàng hoàng. Đó là lí do Lạc Đình Ân luôn ngỗ ngược, không biết lịch sự.
"Cộc cộc cộc. Lạc Đình Nhi, chị có trong đó không?" - Tiếng Lạc Đình Ân vang lên từ ngoài cửa phòng khiến Lạc Đình Nhi giật mình.
"Chị có. Em vào đi"
Lạc Đình Ân mở cửa bước vào. Lạc Đình Nhi thầm nghĩ "Sao con bé lại vào đây. Vừa mới đuổi mình đi cơ mà"
"Ân Ân, có chuyện gì thế?" - Lạc Đình Nhi hỏi
Lạc Đình Ân vẫn giữ khuôn mặt buồn thiu ấy cả buổi tối, cô lại gần Lạc Đình Nhi, rồi sà vào lòng chị mình như một đứa trẻ khiến Lạc Đình Nhi vô cùng bất ngờ.
Tiếng khóc thút thít của Lạc Đình Ân vang lên. Lạc Đình Nhi biết tâm trạng của em mình lúc này. Làm gì có ai không buồn khi phải kết hôn với một người mình không yêu cơ chứ.
Lạc Đình Nhi khẽ đưa tay lên xoa đầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thuan-phuc-co-vo-ngang-nguoc/2778642/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.