Lạc Đình Ân sực nhớ ra, sao không gọi đồ ăn mang đến nhỉ?? Cô chạy vào vali của mình, lục mãi. Cô thốt lên:
"Ôi trời ơi! Tiền của tôi đâu?"
Phải rồi, cô làm gì có tiền. Tiền của cô luôn là Lạc Đình Nhi cho. Ba mẹ cô không bao giờ cho cô một đồng nào. Tiền đóng học hồi xưa cũng là Lạc Đình Nhi năn nỉ xin ba mẹ cho cô. Cũng do cô lười, không chịu đi làm kiếm tiền, chỉ ỷ vào chị mình. Giờ trong hoàn cảnh này, cô biết làm sao.
Tức thật chứ. Bao nhiêu vàng nhẫn cô được trao trong ngày cưới đều bị mất hết. Chúng đâu rồi? Không còn một cái nào, không còn một đồng nào.
Tối, Triệu Minh Hàn về, thấy cô nằm dài trên chiếc sofa vì đói quá, cả ngày chưa ăn gì. Thấy Minh Hàn về, cô ngồi bật dậy:
"Giám đốc Triệu, anh ăn tối chưa?"
"Ăn rồi!"
"Ơ, thế tôi ăn gì?"
"Trong tủ còn nhiều đồ, cô mù à?"
"Nhưng tôi không biết nấu!!"
Triệu Minh Hàn nhếch mép đi, không nói gì nữa.
"Khoan đã. Anh đứng lại" - Lạc Đình Ân chợt nhớ ra điều gì đó.
"Sao?"
"Vàng ba mẹ tôi trao cho tôi hôm đám cưới đâu? Sao lại không có trong vali tôi? Tôi nhớ hôm đấy tôi cất vào trong vali rồi mà"
"Tôi trả lại họ rồi" - Nói dứt câu, anh lại bước đi.
Lạc Đình Ân đuổi theo lôi anh lại
"Anh đứng lại. Ai cho anh cái quyền đấy. Sao anh dám đụng vào đồ của tôi?"
"Ba mẹ cô!"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thuan-phuc-co-vo-ngang-nguoc/2778638/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.