Lạc Đình Ân chạy ra ngoài, cô đưa tay sờ lên môi mình. "Hắn ta vừa hôn mình sao? Đồ đáng ghét, đồ biến thái. Đúng là biết lợi dụng cơ hội mà!" Nhưng sao, cô cảm thấy người nóng bừng, cảm giác cứ xao xuyến.
Về đến nhà, Lạc Đình Ân đi thẳng lên phòng, Tiểu Mỹ chào, cô cũng không thèm đáp. Đóng sập cửa phòng lại, cô ngồi lên giường ôm mặt xấu hổ. Vốn dĩ hai người là vợ chồng mà, sao lại phải xấu hổ thế chứ.
"Hai người này không cả ở chung phòng?" - Tiểu Mỹ đi theo cô lên trên, cô ta thầm nghĩ - "Đúng như mình dự đoán, cặp vợ chồng này không hề yêu thương nhau"
Cô ta mừng thầm trong bụng.
Tối, Triệu Minh Hàn về sớm hơn mọi hôm.
"Thiếu gia, người về rồi!" - Tiểu Mỹ vui vẻ ra chào.
"Vợ tôi đâu?" - Triệu Minh Hàn chẳng thèm để ý đến Tiểu Mỹ, anh liếc mắt quanh nhà tìm Lạc Đình Ân.
"Dạ, thiếu phu nhân đang ở trên phòng."
Anh đi lên phòng Lạc Đình Ân, gõ cửa.
"Tiểu Mỹ, ta chưa có đói, em cứ để đồ ăn ở đó đi!" - Lạc Đình Ân tưởng là Tiểu Mỹ lên gọi mình nên vừa mở cửa vừa nói.
Thấy Triệu Minh Hàn ngoài cửa, cô vội đóng sập cửa lại. Ôi trời hết hồn.
"Cô làm gì mà tránh né tôi thế? Sợ tôi ăn thịt cô à?" - Triệu Minh Hàn từ ngoài cửa nói.
"Tôi mà không đề phòng, sớm muộn gì cũng có ngày bị anh ăn thịt"
Triệu Minh Hàn bật cười thành tiếng vì câu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thuan-phuc-co-vo-ngang-nguoc/2778625/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.