Lạc Đình Ân trợn tròn mắt nhìn Triệu Minh Hàn. Hoá ra tất cả mọi người đều đã biết cô không phải con ruột, vậy mà suốt hai mươi mấy năm nay, cô lại không hề hay biết. Hai ông bà Lạc cũng khá bất ngờ vì Triệu Minh Hàn đã biết chuyện này. Triệu Minh Hàn nói tiếp:
"Thế nên ra khỏi nhà tôi trước khi tôi cho người lôi cổ hai người ra!"
Hai ông bà Lạc tức tối bỏ về, miệng lẩm bẩm hứa sẽ không bỏ qua chuyện này. Triệu Minh Hàn vội vàng quay sang nhìn Lạc Đình Ân, cô vẫn thẫn thờ, nước mắt đã chảy từ bao giờ.
"Ân Ân, anh xin lỗi. Lẽ ra anh không nên giấu em, nhưng..."
"Anh không cần nói đâu!" - Lạc Đình Ân ngắt lời, nghẹn ngào nói - "Dù sao như thế cũng đúng. Vì em không phải con ruột, nên họ đối xử với em như thế là phải. Bao lâu nay em vẫn thắc mắc, tại sao đều là con, mà em và Lạc Đình Nhi lại có hai số phận khác nhau. Giờ thì em hiểu rồi."
Câu cuối Lạc Đình Ân nói một cách cay đắng. Triệu Minh Hàn hiểu nỗi khổ của cô. Anh ôm cô vào lòng, vỗ về.
"Ngoan, đừng lo. Có anh ở đây rồi. Anh sẽ không để ai ăn hiếp em đâu."
Lúc này, Lạc Đình Ân bỗng trở nên yếu đuối vô cùng. Ở trong vòng tay của anh, cô khóc lên thành tiếng. Cô đã cô nén tiếng khóc lại nhưng không được. Khi được vỗ về yêu thương, con người ta bỗng trở nên yếu đuối lạ thường.
Nhưng liệu Lạc gia có để
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thuan-phuc-co-vo-ngang-nguoc/2778599/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.