Chu Tinh Lăng tay cầm quyển album run run lên.
"Lạc tiểu thư... người này...là ai?" - Anh chỉ vào cô bé trong bức ảnh.
"À. Đó là Lạc Đình Nhi, chị tôi."
Chu Tinh Lăng không biết diễn tả cảm xúc của mình như thế nào. Anh vui mừng, vui mừng không tả được. Anh đã tìm được mối tình đầu rồi ư. Sau mười mấy năm, tưởng chừng không bao giờ gặp lại. Khu nhìn bức ảnh, anh lại sợ người đó là Lạc Đình Ân. Nhưng thật may, là không phải.
"Mà sao...anh quen chị tôi à?"
Chu Tinh Lăng ấp úng không biết nói thế nào. Hai người chưa hề yêu nhau, cũng không có mối quan hệ rõ ràng, anh biết nói như thế nào bây giờ.
"Khoan đã." - Lạc Đình Ân bỗng thốt lên như nhận ra điều gì đó - "Anh Chu...anh có phải...ý trung nhân bên Mĩ của chị tôi không?"
Ý trung nhân??? Hàng ngàn dấu hỏi chấm đặt ra trong đầu anh. Lạc Đình Ân nói tiếp:
"Chị tôi luôn lôi ý trung nhân bên Mĩ gì đó ra để thuyết phục ba mẹ tôi không cho chị ấy kết hôn. Nhưng chị ấy không nói là ai nên tôi đã từng nghĩ chị ấy nói dối. Không lẽ người đó thực sự là anh sao?"
Chu Tinh Lăng cũng không biết trả lời như thế nào, liệu người Lạc Đình Nhi nói đến có phải anh?
"Địa chỉ của chị cô ở đâu? Có thể cho tôi được không?"
"Được!"
Lạc Đình Ân đưa cho Chu Tinh Lăng địa chỉ nhà. Mặc dù xa, anh vẫn lái xe với tốc độ nhanh nhất có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thuan-phuc-co-vo-ngang-nguoc/2778587/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.