Lạc Đình Nhi nghĩ không nên nghi ngờ ba mẹ mình như thế, nên cô không tìm hiểu họ nữa. Nhưng không tìm thì mọi thứ lại tự đến. Hôm ấy, Lạc Đình Nhi đi xuống nhà thì thấy bà giúp việc bê một đống đồ
"Cái gì thế dì Phùng?"
"À, đồ cũ ở nhà kho, bà chủ bắt tôi dọn đấy mà. À tiểu thư dậy rồi, để tôi hâm lại đồ ăn sáng cho cô nhé!"
Vì đồ nặng, bà Phùng vứt tạm ở ngoài cửa rồi đi vào bếp chuẩn bị đồ ăn sáng cho Lạc Đình Nhi. Không biết lí do gì khiến Lạc Đình Nhi tò mò, lại gần chỗ đống đồ cũ xem. Cô thấy bên dưới có một đống giấy tờ. Cô lôi chúng lên.
Hả? Tô Khiết Linh? Cái tên cô đang tìm kiếm? Giấy khai sinh, giấy nhập học, giấy khen, học bạ,... đều là Tô Khiết Linh. Không lẽ... những gì cô nghi ngờ là thật. Lạc Đình Nhi tay cầm tờ giấy hơi run run, thấy bà Phùng gọi vào ăn sáng, cô vội vàng giấu đống giấy vào trong túi áo rồi chạy xuống ăn sáng.
Đợi đến trưa, ông bà Lạc về, Lạc Đình Nhi mới hỏi mẹ mình:
"Mẹ, có phải hồi xưa...mẹ từng tên là Tô Khiết Linh không?"
Nghe thấy cái tên Tô Khiết Linh, bà hơi bất ngờ, nhưng bà cũng thú nhận chuyện đó. Ngày xưa, Tô Khiết Linh là cái tên bà được đặt ở với mẹ, hồi ấy bà không biết ba mình là ai, họ Tô là họ của mẹ bà.
Sau này, ba của bà trở về, nhận lại con. Để cho có chị có em, ông đã đổi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thuan-phuc-co-vo-ngang-nguoc/2778583/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.