Lời xin lỗi muộn màng nhiều năm.
So với sự thoả hiệp "Xem như là anh sai được chưa" của quá khứ thì lần này thành khẩn, trịnh trọng hơn nhiều, nhất thời Trì Nghiên cũng không biết nên đáp lại thế nào, thẳng cho đến nghe câu hỏi của Tần Mặc: "Chỉ bởi chuyện này thôi?"
Trì Nghiên "?"
Tần Mặc ngần ngừ, lại hỏi: "Lúc trước em cứ luôn công kích anh, nhận định chắc chắn anh đối với Vân Lam... Nhận định anh chưa quên được cô ấy, là chỉ bởi chuyện này?"
Sống cùng cô mấy năm này, dù Tần Mặc có ngốc nghếch trong vấn đề về tình cảm đi chăng nữa thì rất nhiều lúc anh cũng cảm giác được rằng Trì Nghiên đang cố ý kích thích anh. Quãng thời gian từ ngày hôm qua đổ lại phía trước, anh cho rằng sự khinh bỉ ấy của cô là bình thường, nhưng sau tối hôm qua, anh mới ý thức được có lẽ cô đã hiểu lầm điều gì. Thế là anh quyết định bộc bạch toàn bộ tấm lòng mình cho cô nghe.
Trì Nghiên vốn cũng đang nghi vấn, nghe thấy vậy thì nhăn mày: "Ý anh là em đã hiểu lầm?"
Cô lại hỏi tiếp, "Nếu anh nói anh đã quên cô ta rồi, vậy thì tại sao mật khẩu Wifi lại phải sử dụng ngày tháng sinh nhật của cô ta? Chưa hết, trong ngăn kéo tủ ở thư phòng, tại sao vẫn còn lưu giữ nhẫn của cô ta?" Đây là hai cái gai trong lòng Trì nghiên.
Trước kia cô sẽ không bao giờ đi hỏi mấy câu kiểu này, bởi vì cảm thấy hoàn toàn không cần thiết, bởi vì cảm thấy thái độ của Tần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thuan-chu/1247952/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.