Tần Liễm đi đến bên cạnh Ngạo Nguyệt: “Vết thương sau lưng Thanh Linh là do đại đao người của ngươi chém trúng, trong lòng bản tướng thật sự rất bất bình. Hiện tại Bản tướng cũng không muốn làm khó dễ ngươi quá, như vầy đi, vết thương sau lưng Thanh Linh dài và sâu bao nhiêu, ngươi chỉ cần trả lại đủ, bản tướng sẽ không so đo với ngươi, lập tức dễ dàng cho qua!”
“Lấy đao ra!” Tần Liễm phân phó, lập tức một ám vệ liền đưa lên một đại đao thô thiển đáng sợ.
Phong Lộng kinh hãi nhìn đại đao trong tay Tần Liễm: “Tần tướng.... Diệp cô nương, cầu xin ngươi....”
Hắn định mở miệng cầu xin Thanh Linh, Tần Liễm đột nhiên ném tới hai hòn đá nhỏ, điểm trúng huyệt đạo của hắn, khiến hắn nói không nên lời động đậy cũng không xong.
“Ngươi quá phiền!” Tần Liễm thản nhiên nói.
“Phong công tử, ta đã khuyên qua, hắn sẽ không giết Ngạo Nguyệt đâu!” Thanh Linh cũng không biết nói gì cho tốt, chỉ nói câu không giống an ủi để an ủi hắn.
Mũi đao xẹt qua lưng Ngạo Nguyệt, cứ việc có y phục cản trở, nàng ta vẫn cảm nhận được từng đường đao lạnh như băng, lạnh đến khiến nàng ta liên tục run rẩy.
Đại đao chém xuống, lưng Ngạo Nguyệt thoáng chốc vấy ra máu tươi: “Á.....” Ngạo Nguyệt đau đớn ưỡng người lên, nhỏ giọng lên tiếng, cuối cùng chịu không nổi đau nhức kịch liệt mà chìm vào hôn mê.
Vết thương đại đao để lại trên lưng Ngạo Nguyệt kích thước lớn nhỏ, chiều sâu, chiều rộng cũng đều hệt như vết thương của Thanh Linh, đúng là không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thua-tuong-yeu-nghiet-sung-the/1512410/chuong-62-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.