Băng Thần vừa nghe tới Thiên Long Môn cùng Đạp Thiên Vân thì không khỏi mỉm cười, Đỉnh Liêm không biết vì sao Băng Thần cười nhưng hắn ta cần cho cậu đệ tử trẻ tuổi với tài năng quá mức khủng khiếp này biết được ai cũng có giới hạn của mình.
Trọng Phàm lấy ra một bấm bùa chú rồi nói:
"Đây là tấm bùa khó vẽ nhất trong tất cả các loại bùa chú do lão tổ sáng tạo ra, trong sư môn ai cũng phải mất rất nhiều thời gian mới có thể học được."
Băng Thần không nói gì lấy ra thêm chín tờ giấy trắng sau đó biến về bán yêu mười một cái đuôi bắt đầu khắc họa thêm chín cái nữa, hắn ta sau đó dùng nguyên lực cố định chúng lại rồi thả lên không trung.
Mười tấm bùa xoay tròn cùng nhau sau đó tạo thành một liên kết, liên kết đó khiến cho bọn chúng càng bay cao hơn nhanh hơn, đến mãi trên cao thì chúng nó bỗng nhiên vỡ tan ra quét ngang trời cao hóa thành ngàn vạn mảnh hoa nhỏ giống như một cơn mưa rải rác xuống mặt đất.
Bất cứ ai chạm phải những cánh hoa đều cảm thấy cả người nhẹ nhõm thoải mái đến cùng cực, Băng Thần thì trong lòng cũng nhẹ nhõm hơn rất nhiều, Đỉnh Liêm, Trọng Phàm, Sở Nam,Lý Tầm Yên, Hồng Phất Nữ đều há hốc mồm.
Thứ này không phải chỉ có trong điển tịch thôi, hàng vạn đời của Thiên Long Môn chỉ có một người làm được đó chính là tổ sư Đạp Thiên Vân, Đỉnh Liêm nắm lấy vai áo của Băng Thần hỏi:
"Ngươi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thu-tu-thanh-than/1942482/chuong-545.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.