Hoàng Đế đi vào trong căn phòng nơi hai người đang tâm sự rồi nói:
"Hai người các ngươi mau chuẩn bị đi thời gian bái được sắp tới rồi."
Băng Thần mỉm cười nói:
"Ta đã chuẩn bị xong rồi, chỏ mỗi việc khoác thêm một tấm áo thôi mà."
Âm Thiên Mị cũng cười nói:
"Ta cũng đã chuẩn bị xong rồi."
Hoàng Đế mỉm cười nói:
"Ngươi mau dắt tay nàng đi ra khỏi phòng đi, từ lúc này con gái chúng ta giao cho ngươi."
Băng Thần mỉm cười nói:
"Những thứ này ngài có thể yên tâm tuyệt đối, ta cũng quên không đưa sính lễ lên cho ngài."
Băng Thần lấy từ trong giới chỉ ra một cuốn sách đưa cho Hoàng Đế rồi nói:
"Ta không có cái gì nhiều, một chút này coi như lòng thành của ta."
Hoàng Đế mở ra cuốn sách sau đó ánh mắt sáng lên nói:
"Được lắm hiền tế, còn Mị nhi thì sao?"
Băng Thần mỉm cười nói:
"Sau này nàng sẽ là vợ ta, đảm bảo đồ ta đưa cho nàng sẽ chỉ có tốt hơn thứ ngài cầm thôi."
Hoàng Đế mỉm cười nói:
"Mị nhi có đứa em gái năm nay mới mười tuổi ngươi có cần không góp gạo nuôi mai sau ta gả luôn nàng cho ngươi."
Âm Thiên Mị không biết trong cuốn sách có thứ gì mà làm cho cha mình nói ra những lời không biết xấu hổ như thế, Băng Thần đang tính từ chối thì Thiên Thư nói:
"Chủ nhân ngươi đồng ý đi cô bé mười tuổi kia chính là người cuối cùng ngài cần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thu-tu-thanh-than/1942453/chuong-530.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.