Băng Thần về đến nhà thì ngay sau bữa cơm hắn ta liền đóng kín cửa phòng sau đó luyện tập cách sử dụng Luân Hồi Sáng Thế một cách hợp lý nhất đồng thời hắn ta nghiên cứu để nâng cấp chiêu phân thân lên.
Nếu có thể sử dụng nguyên khí thì có thể sử dụng Nhất Khí Hóa Tam Thanh thì không phải khổ như thế này, đến tận tối rồi sau năm sáu tiếng liên tục nghĩ ngợi thì hắn ta thực sự cũng vẫn không nghĩ ra gì cả, cho đến tận khuya khi hắn ta vẫn còn đau đầu thì tiếng gõ cửa vang lên.
Đứng dậy mở của thì thấy Hoàng Tụ ôm gói đứng trước cửa phòng mình, Băng Thần ngạc nhiên hỏi:
"Có chuyện gì thế Hoàng Tụ?"
Hoàng Tụ đi vào mỉm cười nói:
"Ngươi ngủ một mình chắc sẽ chán lắm thế nên ta sang ngủ cùng ngươi."
Băng Thần không ngờ lúc mới gặp mình bốc phét là hay ngủ chúng cùng người thế nhưng lại làm nàng nhớ kỹ như thế, hắn thật sự có chút cảm động rồi cô nàng ngốc này thật biết cách lấy người khác niềm vui mà.
Hắn bỏ xuống các gánh nặng trong đầu đi tới phòng ngủ với nàng, nằm xuống giường Hoàng Tụ mỉm cười hỏi:
"Ngươi cảm giác ngày đầu đi học thế nào?"
Băng Thần nghĩ một chút rồi nói:
"Thật thú vị "
Hoàng Tụ mỉm cười nói:
"Ta đã nói mà đi học vui lắm nhưng nói thật nếu ngày hôm nay không có ngươi thì sẽ rất chán."
Băng Thần mỉm cười hỏi:
"Tại sao thế?"
Hoàng Tụ ôm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thu-tu-thanh-than/1942268/chuong-438.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.