Băng Thần nhìn nàng nói:
"Ngươi vẫn thế không có chiều cao nhưng vẫn muốn nắm cổ áo của người khác."
Nhan Như Ngọc tức tối nói:
"Ngươi vẫn như thế chế nhạo ta, nhưng vây giờ ta đã là thần linh còn ngươi thì lại yếu ớt không tưởng, ngày hôm nay không làm rõ mọi chuyện người đừng hòng đi khỏi nơi này."
Băng Thần nhìn nàng hỏi:
"Ngươi muốn biết cái gì?"
Nhan Như Ngọc tức giận nói:
"Tất nhiên là ngươi đi đâu? Làm gì? Tại sao lại ở đây? Tại sao ta dùng "Truy duyên thuật " hơn một tỷ năm mới tìm thấy ngươi?"
Băng Thần thở dài nói:
"Ta chết rồi thì làm sao ngươi tìm được?"
Nhan Như Ngọc há hốc mồm nói:
"Làm sao có thể, người là Thần Đế kẻ mạnh nhất thế gian thì ai giết được ngươi?"
Băng Thần mỉm cười nói:
" Chính ta tự giết chết mình, thế thôi."
Nhan Như Ngọc buông ra cổ áo của hắn hỏi:
"Ngài có thể cho ta một lý do chính đáng được không?"
Băng Thần vuốt tóc nàng nói:
"Đơn giản vì ta quá chán mà thôi, thân nhân không, bằng hữu không ta sống cô đơn không bằng đi vào luân hồi tìm bọn họ."
Nhan Như Ngọc nước mắt tuôn rơi nàng ôm chầm lấy hắn rồi nói:
"Còn ta, còn cả tỷ tỷ không phải thân nhân của ngài sao?"
Băng Thần thở một hơi vỗ nhẹ tấm lưng ngọc ngà nói:
"Hai cô nường các ngươi mạnh mẽ như thế thì sẽ vượt qua được, nhưng ta thì không làm được, có điều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thu-tu-thanh-than/1942187/chuong-399.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.