Băng Thần hơi mỉm cười rồi đi theo Hàn Băng Băng, cô nàng này hoàn toàn trong sáng như một tờ giấy trắng, hắn không khỏi thắc mắc hỏi Tiếu Liễu Liễu:
"Nàng ấy hình như không biết chút gì thực tế về bên ngoài thì phải?"
Tiếu Liễu Liễu nhỏ giọng nói:
"Công tử nói đúng rồi, trước giờ tuy đã vài trăm tuổi nhưng nàng ta chưa về đi ra khỏi Long Sào một mình bao giờ cả, bằng hữu duy nhất của nàng là Bạch Cầm công chúa thì cũng chẳng khác nàng là mấy."
Băng Thần tay đặt lên người nàng thì cả người nàng không khỏi run rẩy, nàng sợ hãi nhìn qua hắn rồi nói:
"Phiền ngươi đừng lỗ mãng như thế, nếu con gái ta nhìn thấy thì sao?"
Sau đó Băng Thần chỉ mỉm cười nói:
"Chuyện về Đông Long Sào ai cũng biết, con gái ngươi lại trong sáng như thế ngươi không cảm thấy như thế rất kích thích hay sao."
Tiếu Liễu Liễu người hơi run lên một cái, người này biết chuyện của Đông Long Sào thì cũng có nghĩa hắn biết được tình hình của nàng thế nào, khi nàng đang suy nghĩ thì bàn tay của hắn ta càng lúc càng quá phận.
Nhưng sau đó Hàn Băng Băng lại làm Băng Thần giật mình hơn khi thấy nàng ta thoát ý trước mặt mình một cách không ngại ngùng chút nào, nàng quay mặt về phía Tiếu Liễu Liễu rồi ngiêm túc nói:
"Mẹ đưa cho ta ống huyết mạch trước ta sẽ dùng phần của mình cùng một phần kia nữa cho hoàn thành huyết mạch còn mẹ thì hộ pháp cho ta nhé."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thu-tu-thanh-than/1942114/chuong-363.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.