Băng Thần mỉm cười nói:
"Hàn Băng Băng cô nương có vẻ rất gấp gáp muốn đấu với ta? Không lẽ chỉ bởi vì ta lỡ nhắc tên kia một tiếng, ta lần đầu biết đến nơi này ngươi không thể thông cảm một chút sao?"
Hàn Băng Băng lắc đầu nói:
"Nếu ngươi lần đầu tới nơi đây thì cũng không thể nào lỗ mãng như thế được, có lẽ với ngươi chỉ là một câu nói nhưng phần thưởng ở đây rất quan trọng với những người tham gia, nếu thua thì coi như tương lai của bọn họ sẽ bị ảnh hưởng vô cùng lớn.Kẻ vô danh cùng kẻ vĩ đại chỉ do một trận quyết đấu tuyển ra, ngươi nhắc một kẻ nhưng có nghĩa là đang đạp kẻ khác xướng đấy."
Băng Thần nhíu mày nói:
"Đồng ý ta sai nhưng cuối cùng thì cô muốn gì ở ta?"
Hàn Băng Băng cười nhạt nói:
"Ta thật sự rất muốn đánh ngươi một trận, thế thôi."
Băng Thần mỉm cười nói:
"Nếu cô nương thích thì cứ nhào vô, ta ngán nhiều người nhưng chưa đến mức ngán cô nương."
Vừa nói hắn vừa liếm môi một cái ánh mắt nhìn lướt qua thân thể đầy đặn của nàng âm thầm mỉm cười, Hàn Băng Băng thì từ bé đã được nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa làm sao biết về sự dơ bẩn của nam nhân.
Bạch Cầm nhìn thấy hắn ta như thế thì hơi nhíu mày nhưng sau đó mặt lại hơi đỏ lên, lúc trước nàng vào vòng của một người bạn trong tộc thì có tìm thấy một cuốn sách có những hình ảnh mà nàng ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thu-tu-thanh-than/1942108/chuong-360.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.