Băng Thần giết xong con chó thì gửi hết mấy cái Kiến Bang Lệnh về cho Khang Tiểu Vũ, hắn chỉ giữ lại một cái cho Vũ Mộng, mở thông báo nói chuyện với Khang Tiểu Vũ lên là hắn liền dặn dò:
"Tổng cộng có sáu cái Kiến Băng Lệnh, nàng làm như thế này."
Hai người trao đổi một hồi lâu sau đó Khang Tiểu Vũ ánh mắt lấp lánh nũng nịu nói:
"Lão công sao ngươi có thể thông minh như thế nhỉ? "
Băng Thần mỉm cười nói:
"Không thông mình thì bây giờ ngươi còn gọi ta lão công ư, có khi còn đang sai bảo ta hết chuyện này đến truyện kia, ít nhất cũng phải thông minh hơn người thì mới cho ngươi vào tròng được."
Khang Tiểu Vũ bĩu môi nói:
"Ta chẳng qua bị ngươi lừa thôi."
Băng Thần mỉm cười nói:
"Nếu có thể thời gian quay lại quá khứ ngươi sẽ không hối hận chứ? "
Khang Tiểu Vũ mỉm cười nói:
"Nếu cho thời gian quay trở lại ta nhất định sẽ không rơi vào tay huynh."
Băng Thần ngạc nhiên, nàng mỉm cười rồi nói:
"Ta sẽ chủ động cưa đổ huynh, thôi không tán dóc nữa mấy tỷ muội đang đánh boss ta phải tập trung lại đây."
Sau đó nàng cắt đi liên lạc, Băng Thần tiếp tục mở ra liên lạc với Vũ Mộng, mở ra liên lạc thì thấy nàng ta đang ngồi hóng giò tại một nơi nào đó:
"Ngươi làm sao mà rảnh thế?"
Vũ Mộng nghe thế thì thở dài nói:
"Lão công ngươi không biết chứ chúng ta đang đi kiếm Kiến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thu-tu-thanh-than/1941998/chuong-303.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.